7 months ago
2008/02/25
Cafe Wifi
Dạo này trong tp mình cafe wifi mọc lên như nấm. Người người wifi nhà nhà wifi ;) hay thật! ở nhà nóng nực ra ngoài quán online uống ly cafe rồi check mail, làm việc ... cũng hay.
2008/02/16
Foolish Beat - Debbie Gibson
There was a time when
Broken hearts and broken dreams
Were over.
There was a place where
All you could do was
Wish on a four leaf clover.
But now is a new time
There is a new place
Where dreams just cant come true.
It started the day when I left you
I could never love again the way that I loved you
I could never cry again like I did when I left you
And when we said goodbye,
Oh the look in your eyes
Just left me beside myself without your heart
(without your heart)
I could never love again now that were apart
When I was sorry
It was too late to turn around (turn around)
And tell you so.
There was no reason
There was no reason
Just a foolish beat of my heart.
Oh, cant you see Im not fooling nobody
Dont you see the tears are falling down my face
Since you went away
Break my heart, you slipped away
Didnt know I was wrong
Never meant to hurt you now youre gone
I could never love again now that were apart.
(now that were apart)
I could never love again now that were apart
Broken hearts and broken dreams
Were over.
There was a place where
All you could do was
Wish on a four leaf clover.
But now is a new time
There is a new place
Where dreams just cant come true.
It started the day when I left you
I could never love again the way that I loved you
I could never cry again like I did when I left you
And when we said goodbye,
Oh the look in your eyes
Just left me beside myself without your heart
(without your heart)
I could never love again now that were apart
When I was sorry
It was too late to turn around (turn around)
And tell you so.
There was no reason
There was no reason
Just a foolish beat of my heart.
Oh, cant you see Im not fooling nobody
Dont you see the tears are falling down my face
Since you went away
Break my heart, you slipped away
Didnt know I was wrong
Never meant to hurt you now youre gone
I could never love again now that were apart.
(now that were apart)
I could never love again now that were apart
2008/02/14
Valentine Buồn :(
Valentine năm nay lẽ ra phải vui vẻ và hạnh phúc hơn năm ngoái nhưng lại buồn hơn. Đi đúng ngay ngày 14.2, huhu ...Thôi, ra sao thì cũng chịu vậy.
Nhân đây post lịch sử ngày Valentine cho đỡ buồn thôi :(
Valentine' s day bắt nguồn từ đức tin tôn giáo. Người đã để lại cho thế gian ngày tình yêu là một nhà tu Thiên Chúa giáo thánh thiện, có tên là Thánh Valentine (St. Valentine). Valentine được mừng vào ngày 14 tháng 02 hàng năm, chính vị Thánh Valentine đã cho thế giới món quà Valentine's Day chứa chan tình yêu thương nhân ái.
Valentine sinh sống và hành đạo tại Roma trong khoảng năm 270 sau Thiên Chúa. Sự xung đột giữa niềm tin Giáo quyền La Mã và Thượng Đế của Công giáo. Vua của đế quốc La Mã hùng mạnh trong thời gian này là Claudius II, rất nghiêm khắc, cấm truyền bá đạo Thiên Chúa, cả người giảng đạo lẫn theo đạo đều sẽ bị bắt cầm tù.
Chính quyền La Mã đã giết chết nhiều Tông đồ của Chúa Jesus trên thập tự giá, thậm chí có vị bị treo ngược đầu. Ðế quốc La Mã với bản chất hiếu chiến luôn luôn cần một đạo quân đông và mạnh. Trong thời Claudius II, ông rất buồn bực vì nhận thấy một khi người lính Ý lập gia đình, thì an phận lo cho tình yêu gia đình. Vì vậy nhà vua ra lệnh thật kỳ quái không cho binh sĩ La Mã lấy vợ trong thời gian tại ngũ, cấm các Linh Mục, Giáo sĩ Thiên Chúa giáo làm phép hôn phối cho ai còn đang phục trong quân đội La Mã, trái lệnh trên đều bị bắt đem ra pháp trường chém đầu.!!
Thánh Valentine kiên quyết không chấp nhận cái lệnh vô luân lý và khắc nghiệt đó. Ông đã đem tính mạng của mình ra thách đố với bạo lực, bằng cách vẫn bí mật làm phép chủ hôn cho những đôi trai gái yêu nhau nên vợ chồng, điều đó trong Kinh Thánh không cấm, khuyến khích con người được tự do yêu nhau, lập gia đình tạo thành xã hội lành mạnh và đạo đức ở thế gian.
Thánh Valentine trái luật đã ban hành của vua Claudius II nên ngài bị bắt ở tù. Khi ngài được dẫn đến trước vua Claudius II, nhà Vua ra điều kiện nếu ngài chịu bỏ đạo và tôn thờ những thần thánh La Mã thì ngài sẽ được tha chết .Thánh Valentine không chịu bỏ đạo còn nhắc lại đoạn Kinh Thánh hay nhất để cải hóa con người. Nhưng Claudius nổi trận lôi đình truyền quân dẫn Thánh Valentine vào ngục tối chờ ngày ra pháp trường chém đầu, để bảo vệ luật đã ban hành.Theo lịch sử Thánh Valentine bị giam trong ngục, có cô bé mù con người cai ngục, nghe tiếng ngài ngoài đời là một ông già nhân từ, rất yêu thương trẻ con và thường hay hái hoa đẹp trong vườn của ngài tặng cho các em, nên cô cũng thường đem hoa đến ném qua khung cửa sắt để tặng ngài và cho biết một vài tin tức bên ngoài. Cô tin tưởng rằng một nhà Tu Thánh Thiện như ngài, sẽ có quyền năng cầu xin Thượng đế cho cô được nhìn thấy được ánh sáng, màu sắc xinh tươi huy hoàng của hoa lá.
Thánh Valentine nhận lời cầu xin của cô bé, ngài bắt đầu cầu nguyện hàng ngày. Thật huyền diệu, Chúa Cha đã đem ánh sáng tình thương xuống trần thế cứu giúp cho những con người đau khổ. Trong đó có cô bé đáng yêu kia được sáng mắt trong những giây phút cuối cùng, để chỉ kịp nhỏ những giọt nước mắt ràn rụa nhìn Thánh Valentine là một ông già râu tóc bạc phơ phải bước lên giàn gỗ pháp trường. Đau buồn nhất vào ngày 14.2. trước khi bị tử hình, ngài đã gửi một bức thư từ giã cô bé "Valentine của cháu" (From your Valentine).
Ðể tri ân và vinh danh Thánh Valentine, từ đó mỗi năm cứ vào ngày 14.2 người ta tặng cho nhau những đóa hoa hồng, hay loại hoa Violet tím gửi cho nhau những lời yêu thương hay thân ái. Những người trẻ đang yêu nhau viết trên những thiệp "Anh yêu em " “I love you”.
2008/02/05
Giao thừa
Nhà tôi ở đầu ngõ, nhà bác cả cuối ngõ. Đầu và cuối nhưng cái ngõ nhỏ ngoằn ngoèo sâu hun hút. Bình thường, ngõ tối om. Mấy bữa nay gần Tết, ông trưởng xóm quy định mỗi nhà phải thắp một bóng điện tròn trước cổng. Nhưng khoảng cách giữa các nhà xa hàng chục mét, vả lại nhà nào cũng cố tình xoay bóng vào phía nhà mình nên không đủ sáng cho hết đoạn đường đến nhà khác. Thôi kệ. Dù sao có điện vẫn hơn. Ông trưởng xóm bảo: “Thắp đèn đường thể hiện sự văn minh, ấm no của dân làng”Vĩnh! Con đi mời bác cả sang cúng giao thừa.
- Mẹ sai anh Vinh đi đi. Lúc chiều con đi mua rượu rồi.
- Thằng Vinh mắc làm gà.
- Nhưng con sợ... ma.
- Ma quỷ mô sẵn mà sợ.
Tôi chối vì đang mải xem truyền hình trực tiếp chương trình ca nhạc Mừng Xuân. Mà cũng sợ ma thật. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà vào buổi tối.
- Có đi không thì bảo? Giao thừa sắp đến nơi rồi. Tiếng mẹ dưới bếp vọng lên.
Tôi giật thót mình rồi dạ. Mẹ mắng nhiều như thế, chắc đã bực mình lắm. Tôi với tay tắt tivi, đi nhanh ra cổng.
Nhà tôi ở đầu ngõ, nhà bác cả cuối ngõ. Đầu và cuối nhưng cái ngõ nhỏ ngoằn ngoèo sâu hun hút. Bình thường, ngõ tối om. Mấy bữa nay gần Tết, ông trưởng xóm quy định mỗi nhà phải thắp một bóng điện tròn trước cổng. Nhưng khoảng cách giữa các nhà xa hàng chục mét, vả lại nhà nào cũng cố tình xoay bóng vào phía nhà mình nên không đủ sáng cho hết đoạn đường đến nhà khác. Thôi kệ. Dù sao có điện vẫn hơn. Ông trưởng xóm bảo: “Thắp đèn đường thể hiện sự văn minh, ấm no của dân làng”.
Tôi ưỡn ngực bước. Đến đoạn có bụi tre to lùm lùm thì điện... hết sáng. Trước mắt tôi là một màu đen kịt. Đằng xa có một vệt sáng, chắc là bóng đèn nhà ông Tâm. Tôi ngước lên trời tìm một chút ánh sáng tự nhiên, thấy cái gì đen đen quơ qua quơ lại. Tiếng rít phát ra từ bụi tre, kót két, nghe như tiếng oan hồn khóc tru tréo. Đúng rồi. Tôi nhớ có lần ba bảo: Đêm ba mươi người dương thường thắp hương cúng vái để mời ông bà trở về đón Tết cùng con cháu, đồng thời cầu mong năm mới may mắn, hạnh phúc.
Chẳng lẽ... Tôi muốn chạy mà chân cứ quíu lại. Tại sao họ lại về sớm như thế nhỉ? Đầu tóc tôi dựng đứng. Còn hơn một tiếng nữa mới mười hai giờ mà? Ừ đúng rồi. Họ về sớm nên mới nấp ở bụi tre để chờ. Gió thổi nhẹ. Tôi thấy một cánh tay thò xuống gần bóp vào cổ mình. Kẽo kẹt, két kẹt... Âm thanh đó lại cất lên. Tôi nhắm tịt mắt, co giò chạy một mạch về nhà.
- Răng đi nhanh rứa? Anh Vinh nghi ngờ hỏi. Tôi định nói dối là đã gặp bác. Nhưng, lỡ đến giao thừa rồi mà bác không sang thì không có ai cúng cho. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi bị ăn đòn là cái chắc. Phải làm sao bây giờ? Tôi toát mồ hôi, chân tay vẫn run lẩy bẩy. Cuối cùng, tôi đành thú nhận. Anh cười một tràng đắc chí. Anh bảo đó chỉ là bóng của ngọn tre. Tôi không tin. Tôi thương lượng: Em làm gà, anh sang mời bác.
Quả thực, ăn thịt gà thì nhiều, nhưng làm thịt gà thì tôi chưa hề. Huống chi đây là làm gà để cúng. Gà cúng phải mổ làm sao cho vết dao bé, gọn, đẹp. Xoáy gà làm sao cho hai cánh phải chéo đều, miệng gà phải há to mà không được rộng vết. Đây quả là một việc làm khó đối với tuổi của anh em tôi. Trước, ba phụ trách khoản này. Bây giờ...
- Nhanh tay một chút. Mẹ lấy nồi chè xuống là bắc nước luộc gà luôn. (Chắc mẹ tưởng anh Vinh đang làm).
Tôi cho con gà vào nồi, đổ nước vừa ngập lưng. Chụm thêm củi. Mẹ bưng rổ bánh bột lọc gói lá chuối mới vớt khỏi nồi, khói nghi ngút. Năm nào nhà tôi cũng gói bánh tét, năm nay không ai phụ với mẹ, nên thôi. Với lại, mấy trận lụt liên tiếp vừa rồi đã ngâm úng hết số lúa và nếp ngoài ruộng, lấy đâu mà tét với chưng.
* * *
Năm nay, từ giữa tháng tám, trời đã bắt đầu đổ mưa. Nước đọng ứ lại trên ruộng đồng, sông suối. Tất cả hợp lại thành một cơn lũ. Lúc đầu, nước dấm dứ ngoài ngõ như trêu ngươi. Nước dừng chân lại “chơi” mấy hôm. Ông trời “nhẹ tay” cho ngớt mấy ngày, thế là nước rút. Dù nước chưa vào sân nhưng rau trong vườn và lúa ngoài đồng đều thối rữa hết. Mưa lúc to, lúc nhỏ, dề dà cho đến cuối tháng mười. Nước từ trên thượng nguồn đổ xuống. Nước thủy triều dâng lên. Mấy đám lúa lúc trời nắng dợ thì đang non. Khi chín vàng thì bị ngập nước. Mọi người tiếc của lội xuống nước cắt vội vàng, đem về nhà cũng không có nắng mà phơi. Một số được hấp lên ăn ngay. Số còn lại đành nhìn chúng mọc mầm.
Nửa đêm, nước ngập tận thành giường. Người này kêu người kia, người kia hối thúc người nọ dậy dọn dẹp. Đồ đạc nào có gì đâu. Mấy tạ cả khoai lẫn sắn; thóc lẫn nếp lẫn trấu. Lớn nhất là con trâu thì đã mang đi gửi trong rú đầu mùa mưa rồi. Còn lại mấy con gà, mấy con heo, con chó, con mèo và người. Mẹ lụi hụi kê cái cụi (cũi gỗ được đóng khung hình chữ nhật) lên bàn ăn để ba bắt heo vào. Chợt nhớ ra bác gái đi nằm đẻ dưới bệnh viện thị xã chưa về, bác trai xuống nuôi. Nhà chỉ còn mấy anh chị con bác đang còn nhỏ với bà nội nằm liệt giường. Ba cởi quần dài bơi sang nhà bác. Đến nơi, bà nội đang run lẩy bẩy trên giường. Nước đã lút quá nửa người. Ba bắc thang rồi cõng bà trèo lên tra (gác xép). Lúc về, nước ngập đến tận cổ. Mồm cắn đèn pin, ba lội xuống chuồng gà để bắt. Đến tận chuồng thì... ôi thôi. Nước đã cuốn trôi cả gà mẹ, gà con lẫn ổ trứng. Ba càu nhàu:
- Có mấy con gà mà giữ không xong.
- Mình tui, mần răng kịp.
- Sắp Tết đến nơi, gà mô mà cúng.
- Tết năm nay gà đắt hơn vàng đây. Mẹ thở dài.
Quê tôi có tục lệ cúng giao thừa là phải có gà. Thiếu gì thì thiếu, chứ con gà trống mào đỏ thì không thể vắng được. Năm trước, dịch cúm gia cầm. Để bảo đảm vệ sinh an toàn, người ta bắt đốt bằng sạch mặc dù ở vùng tôi không có dịch. Lúc đó, dân quê tôi nuôi gà vịt là làm kinh tế. Mỗi nhà nuôi hàng trăm con gà, nhà nào ít cũng vài chục con. Đùng một cái nghe thông báo có dịch. Mấy ông cán bộ làm theo quy định, bắt đốt sạch. Vậy là giao thừa đó không cúng gà. Không biết do không cúng gà hay vì lý do nào khác mà năm tiếp đó mất mùa, dịch bệnh liên tục. Hết H5N1 đến trâu bò lở mồm long móng, đến lợn tai xanh. Dân khốn đốn. Mới mấy tháng nay ổn định trở lại, nuôi được vài con gà thì lũ cuốn trôi. Mẹ tiếc của khóc ời ời. Ba bực mình quát tháo.
Cũng vì tiếc mà ba quát vậy thôi, chứ mẹ cũng trăm việc. Phải chất bếp, củi, xoong nồi, sắn khoai, lúa má lên chái. Không thì nước cuốn sạch chứ đừng nói chi gà. Thôi, của đi thay người.
Đến sáng thì đê vỡ. Nước dâng cao tận mái nhà. Đàn ông được huy động đi đắp đê chống đập. Ba cũng vác mấy cọc tre, mấy bao tải lội ngược dòng xoáy đi đắp đập cứu dân. Dòng nước đục ngầu cuộn xiết, cuốn theo rác rưởi, củi gỗ, heo, gà, xoong nồi, lúa bao cũng có, lúa bó cũng có. Cứ tưởng của đi thay người, ai dè đang đóng cọc, thấy con gà trống trôi qua, ba lội ra vớt. Không may ra giữa dòng thì chuột rút, ba bị nước cuốn trôi. Bà nội vì khóc thương con, vì rét quá nên cũng... “đi” luôn. Mấy mẹ con tôi buồn bỏ ăn gần cả tháng.
* * *
- Vĩnh đi mời bác cả sang cúng cho mẹ chưa?
- Dạ, rồi. Tôi dõng dạc.
- Giỏi! Mai lì xì tờ hai ngàn mới.
- Hoan hô! Tôi vỗ tay rồi nhảy cẫng lên.
- Gà được chưa? Kêu anh Vinh xuống phụ mẹ dọn ra. Sắp mười hai giờ rồi. Bác cả cúng xong nhà bác là qua cúng cho nhà mình liền.
- Để con làm cho.
Mẹ nhìn tôi cười. Tôi vui và có chút hãnh diện vì đã làm mẹ ưng ý. Đến khi vớt con gà ra thì... trời ơi! Nó bét nhoẹt. Bét một phần vì đun quá lửa. Một phần vì do vết mổ quá rộng, con gà nham nhở. Mẹ trừng mắt, sẵn đôi đũa bếp quật vào mông tôi hai phát. Tôi ré lên.
- Im. Đứa mô phá hoại con gà ra nông nỗi ni?
- Không phải con.
-Có im ngay không. Vinh! Thằng Vinh mô?
Lúc đó, anh trai nhảy chân sáo từ ngoài vào.
- Có chuyện chi rứa mẹ?
- Nhìn đi. Mẹ chỉ tay vào con gà đang thõng thệu nằm trên dĩa. Rồi quay đôi đũa bếp về phía tôi. Vĩnh. Dạ. Ai “hầm” con gà?
- Không phải tại con mà.
Phụt. Một cú nữa vào mông. Tôi lấm lét ngước mắt nhìn anh trai. Anh lảng đi nơi khác. Phụt... Phụt. Hai cú liên tiếp nữa. Tôi đau quá, ức quá hét lên: Tại anh Vinh mổ đã nát bét như rứa rồi. Con chỉ xoáy và luộc thôi. Mẹ quay đầu đũa về phía anh. Phụt phụt phụt. Đánh cho cái thói vụng về này. Tụi bây có biết mẹ phải mắc nợ người ta mới có con gà về cúng không? Phụt, phụt. Anh Vinh lấy tay bưng đít, bị dính mấy roi vào tay, cũng khóc ré lên:
- Tại em Vĩnh xoáy gà làm rách thêm đó chớ.
Mẹ quay đôi đũa sang phía tôi. Tôi sợ ăn đòn tiếp nên lủi nhanh ra đằng sau chuồng lợn ngồi khóc. Chưa bao giờ đón giao thừa mà buồn thế này.
Tôi nhớ Tết năm ngoái, khoảng hai tám hai chín, ba chở mẹ con tôi xuống chợ mua sắm. Tôi được một bộ áo quần bò mốt nhất. Anh Vinh được một quần bò và một áo thun. Hai anh em mỗi đứa một đôi giày Biti’s trắng tinh. Mẹ và ba cũng mỗi người một bộ. Đêm ba mươi, mẹ chăm nồi bánh tét, nấu nồi xôi nồi chè. Ba xăng xái xếp giấy vàng bạc tiền, têm cau trầu, rồi quét dọn sắp đặt lại cỗ trên bàn thờ. Xong xuôi, ba ra bắt gà, nhổ lông, chọc tiết, rồi xoáy gà. Ba mổ gà nhanh và đẹp nhất làng. Chỉ một vết dao nhỏ ở bụng, thế mà lôi bằng sạch ruột ra. Riêng chọc tiết cũng miễn chê. Một con gà được một bát tiết đầy, đỏ tươi chứ không vón cục và đen thui như anh Vinh làm. Ba bảo kinh nghiệm chọc tiết gà là “hôm tai, mai cổ”. Tức là buổi tối thì cắt vào bên tai con gà, còn buổi sáng thì cắt vào cổ. Như thế tiết sẽ ra nhiều, đỏ tươi. Mấy mẹ con thán phục tài làm gà của ba. Lúc đó, anh em tôi chỉ việc ngồi coi ba làm, rồi vào coi ti vi trực tiếp chương trình truyền hình Tết, hoặc diện bộ áo quần mới. Đợi ba làm xong là chở cả mấy mẹ con xuống thị xã coi văn nghệ chào xuân, rồi về cúng giao thừa. Tôi nũng nịu đòi ba mua bóng bay, đi đu quay. Anh Vinh đòi mẹ mua súng hơi, ô tô... Rồi cả nhà ngước mắt lên trời xem bắn pháo bông. Những đốm lửa sáng long lanh trong mắt... Cúng giao thừa xong, anh em tôi thức trắng đêm để chờ đến... mùng một. Sáng mùng một bao giờ cũng thích. Chúng tôi được lì xì, được chúc học giỏi. Được chở đi thăm ông bà nội ngoại. Được thỏa thích ăn bánh kẹo, ăn thịt gà và được đi công viên, chụp ảnh.
* * *
Mẹ đi đến bên bàn thờ, tay run run thắp hương. Mẹ lấy tay hất tấm vải đỏ, hiện bức ảnh ba đang cười. Đó là tấm ảnh Tết năm ngoái ba chụp chung với cả nhà khi đi công viên. Ai nấy đều cười tươi hạnh phúc. Bây giờ, nhờ công nghệ vi tính, họ tách riêng còn lại một mình ba trơ trọi, hai tay ba dường như vẫn dang rộng ôm lấy hai đứa con và mẹ, nhưng sao mà hụt hẫng, mà thênh thang quá!
Anh Vinh lôi tôi vào nhà. Anh nói có vẻ người lớn :
- Mẹ! Tụi con xin lỗi. Tại tụi con không biết làm, nên phá hỏng con gà cúng. Giá như có ba thì...
Mẹ bấy giờ mới khóc. Phải. Giá như... ba còn sống... thì đâu đến nỗi ni. Mẹ khóc, những giọt nước mắt như lặn vào trong, rồi nghẹn lại bật thành tiếng nấc. Mẹ bưng mặt. Hai anh em tôi đến ôm mẹ khóc theo. Mẹ quay lại, ôm hai đứa vào lòng.
- Mẹ xin lỗi vì đã đánh các con. Các con của mẹ ngoan lắm. Thiếu ba, chính mẹ còn làm không ra trò trống chi nữa là các con. Lúc chập choạng tối, vì mắc đi xếp giấy vàng bạc mà mẹ đã làm cháy nồi xôi. Mẹ sai mà có ai đánh mẹ mô. Giá mà... năm ni ông trời không lụt to. Giá mà đê làng mình không vỡ. Giá mà không có con gà trôi... thì giao thừa ni nhà mình đã đông đủ. Tết năm ni, năm tới nữa... rồi mãi mãi nhà mình thiếu ba. Các con thiếu ba, sẽ khổ hơn nhiều... Con ơi! Anh ơi!
Ba mẹ con ôm nhau khóc. Bỗng ngoài kia tiếng nổ bụp bụp. Tôi cầm tay mẹ và anh trai kéo ra góc sân nhìn về phía trung tâm văn hóa, nơi có những chùm pháo bông tung lên sáng ngời.
- Dưới đó đang có ca nhạc đó mẹ ạ. Tôi quệt nước mắt nói. Mai mẹ cho hai anh em đi xuống công viên chơi đu quay nhé
- Ừ. Mẹ vén vạt áo lên dụi mắt.
- Chúc mừng năm mới! Chúc mừng năm mới. Tiếng bác cả vang lên từ ngoài ngõ. Bác sang xông đất nhà thím, chúc thím năm nay gặp nhiều may mắn, làm ăn phát đạt. Chúc hai cháu của bác học hành giỏi giang, tấn tới. Nào, bày cỗ lên bác cúng giao thừa nào.
- Nhà cháu không có gà bác ạ.
- Giao thừa là sự chuyển đổi của đất trời, chuyển cái cũ thành cái mới, chuyển buồn thành vui. Đón năm mới không nên buồn. Hãy vui lên. Không có gà thì đã sao?
Bác cả tính vui, xởi lởi. Ăn nói lại văn vẻ, luôn làm người khác vừa lòng. Ừ nhỉ! Đón năm mới thì phải vui chứ. Giao thừa không cúng gà, có sao đâu!
Truyện ngắn của Nguyễn Thị Hợi
2008/02/01
Du lịch mùa tết
Ngã ba chân đèo Prenn, vẫn còn nguyên những chậu hoa của lễ hội Festival trước đó mấy tuần. Đèn đường vàng hiu hắt, thoảng lại có những chiếc xe đêm hay xe tải chạy vút qua, tiếng gầm gào của động cơ phá tan thinh không yên lặng. Chúng tôi co ro cụm mình bên đống lửa nhỏ được đốt lên bằng những mảnh cồn khô, đi từ ngày sang đêm bằng những ly rượu nóng bỏng, mẩu sôcôla đắng tan ra trên đầu lưỡi, chào 2008 ở một nơi cách xa Hà nội hàng ngàn kilômet đường.
Đến Đà Lạt, thích nhất là được ở những căn phòng có ban công nhìn ra Hồ Xuân Hương hay những triền đồi trồng đầy hoa và rau cỏ. Buổi sớm, mặt trời lên hắt nắng xuyên qua ô cửa nhỏ vào phòng, đánh thức một giấc mơ dài. Nằm duỗi dài trên giường nghe Đà Lạt mộng mơ của Từ Huy phát ra từ chiếc iPhone, thật là một sớm mai yên tĩnh và dịu dàng.
Ra phố. Những hàng rào gỗ nở đầy hoa nhỏ li ti. Mimosa vàng rực và duyên dáng, mai anh đào nở rộ trên cành làm cả góc phố như bừng sáng. Những con dốc ngắn, những quán cà phê chật người. Thong thả một ngày đầu năm. Thả bộ trên triền đồi xanh cỏ, xa xa nước Hồ Xuân Hương đang gợn sóng, phố xá nhộn nhịp và ấm áp dần lên bởi bước chân du khách trên vỉa hè và những chiếc xe đạp đôi đang lượn vòng vòng.
Mảnh gỗ nhỏ treo trên hàng rào cong cong một chữ café, mùi hương quyến rũ bay vào mũi, xua đi cái lạnh mơn man của cao nguyên mù sương. Lạnh, nhưng lần nào vào quán bọn tội cũng không quên gọi thêm vài ly nước hoa quả và sinh tố vì không thấy ở đâu hoa quả lại tươi ngon như ở vùng này.
Thật lạ, ngay cả khi còn ngồi ở đấy mà đã thấy... nhớ Đà Lạt.
Nhớ nhà thờ chánh tòa còn có tên gọi khác rất dễ thương là Nhà thờ Con Gà do có tượng con gà bằng đồng trên cây thánh giá. Và nhớ tiếng cười của bạn bè giòn tan sau những góc tường sơn màu hồng đỏ. Thảm cỏ xanh mượt ướt đầm sương đêm, gác chuông tịch mịch vươn mình trên nền trời. Nhớ cơn mưa chiều trên Thung lũng tình yêu, phải trú vội dưới hiên nhà chật hẹp, xuýt xoa đón cốc sữa đậu nành nóng từ tay cô bán hàng rong.
Ngược về phía Bảo Lộc chừng 40km, nơi ấy có thác Pongour đang chậm rãi đổ nước trên dòng Đanhim. Vào mùa khô, những vách đá hùng vĩ lộ ra tầng tầng lớp lớp, uốn cong hình cánh cung và sải rộng cả trăm mét, hoang sơ và dữ dội.
Rời Đà Lạt trên con đường nối hoa và biển. Những con đèo dài miên man đưa chúng tôi lên cao dần, giữa trưa mà trời đẫm sương mù, những rừng thông mờ ảo, gió lạnh buốt thổi ù ù, len lỏi rúc mình qua tấm khăn quàng đang quấn chặt lấy cổ. Khác xa với một Đà Lạt mộng mơ và tươi tắn như cô gái miền sơn cước, con đường vắt vẻo trên cao nguyên xuyên qua rừng cổ sinh Bioup - Núi Bà lộng lẫy như một nàng công chúa tuyết.
Trên độ cao gần 1.500m, mây mù tràn ngập các thung lũng và núi đồi, cảnh sắc hư vô, bồng bềnh. Những ngôi nhà cheo leo xa ngái, những cái tên Đasar, Đa Nhim, Đam Rông… mới nghe thôi đã thấy ngọn lửa Tây nguyên cháy rực ở trong lòng!
Chúng tôi dừng xe bên vệ đường, run rẩy ghé vào một căn nhà gỗ nằm ngay đỉnh đèo, xúm xít quanh bếp lửa hồng ấm rực đang nấu một nồi rượu lớn. Bà chủ nhà mang ra rổ cơm cháy vẫn còn bốc khói, những mảnh cháy ngọt ngào làm tan đi cơn giá lạnh ngày gió mùa trên cao nguyên Lâm Viên.
Tạm biệt thôi, Đà Lạt ơi. Biết bao giờ được trở lại nơi này, những giấc mơ hoa…
Bài và ảnh: HẮC BÁCH HOA
Subscribe to:
Posts (Atom)
