Showing posts with label Story. Show all posts
Showing posts with label Story. Show all posts
2010/07/21

Cà phê và cuộc sống

Posted in by HungNguyen | Edit
Từ rất lâu chuyện uống cà phê đã trở thành một thú vui tao nhã trong cuộc sống bận rộn hàng ngày.
Chúng ta học được gì qua đó? Đơn giản là hưởng thụ những giây phút ấy - hay chính là một nguyên tắc để hài lòng với cuộc sống chăng?
Nào! hãy thưởng thức một ly cà phê mình ưa thích trong lúc đọc hay đọc lại những điều sau:

Bảy nguyên tắc trong tản mạn về cà phê:
1. Hâm nóng lại cà phê sẽ gây vị đắng
Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ
2. Bắt đầu bằng nhưng hạt cà phê tươi mới
Hãy rút kinh nghiệm từ những lỗi lầm chứ đừng lặp lại
3. Dùng đúng cách máy pha cà phê
Thực hiện những gì bạn có thể & chấp nhận những gì bạn không thể
4. Dùng hạt cà phê chất lượng cao và nước tinh khiết
Hãy ca ngợi bản thể duy nhất của bạn trong vũ trụ này
5. Giữ đúng tỷ lệ
Bạn cần học cách thách thức với những suy nghĩ vô lý
6. Nước sôi sẽ hủy hoại hương vị
Biết kiểm soát mức độ căng thẳng trong cuộc sống
7. Uống cà phê khi còn nóng
Hãy sống trong hiện tại
2009/10/24

Những điều trái tim chưa dám nói

Posted in by HungNguyen | Edit
Ấy biết không ???....
...Không biết bao lần tớ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện..
Tớ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau....
Tớ ước rằng tớ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của ấy, sẽ luôn là người để ấy chia sẻ niềm vui, nỗi buồn....
Và ấy ơi, điều ước quan trọng nhất là gì ấy có biết?
"Tớ ước ấy là người hạnh phúc nhất thế gian, để tớ được là người hạnh phúc thứ hai sau ấy"

Ấy ơi...!
Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi..
Giá như tớ có thể bước vào tâm hồn ấy...
Giá như tớ có thể ghi nhỡ rõ ràng hình ảnh của ấy trong tâm trí...
Giá như tớ có thể mơ về ấy hằng đêm....
Giá như tớ biết ấy nghĩ gì về tớ...
và giá như..... có ấy ở đây !

Giá như ấy là con mắt phải còn tớ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ ba nào cả.
Giá như thế gian này là một buổi hoàng hôn, ấy là mặt trời còn tớ là biển rộng.....
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn cả những gì chúng ta biết, rằng mọi con sông đều đổ ra biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau.

Và ấy ơi...
Giá như tớ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá tớ có thể gửi những lời yêu thương vào gió...
Giá như tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt của ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình....
Giá như tớ hiểu được những điều giản đơn sau tiếng thở dài, sau ánh mắt nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, và sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy....

Và mỗi khi nghĩ về tớ.....
Tớ mong ấy đừng bao giờ nghĩ rằng những thi sĩ biết làm thơ....bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi...
Tớ mong ấy đừng bao giờ nghĩ rằng những nhà văn biết viết truyện.... bởi vì thế mà họ bịa rất tài....
Tớ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay là nhà viết kịch, tớ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống,nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ tớ có thể viết hết thành lời...
Đơn giản vậy thôi....

Hoathuytinh
2009/10/11

Bản tường trình của 1 tên trộm

Posted in by HungNguyen | Edit
Sau khi bắt được tên ăn trộm trong nhà tắm của một phụ nữ trẻ, đẹp, độc thân. Tại đồn công an, tên trộm đã viết bản tường trình vụ việc như sau....

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Báo cáo các cán bộ, em xin thành khẩn khai báo như sau:

Đêm ngày…., mây vắng, trời trong, trăng sáng, như kế hoạch vạch sẵn, em nhẹ nhàng đột nhập vào một căn hộ thuộc một chung cư sang trọng. Theo thám thính trước, chủ căn hộ là một phụ nữ trẻ, đẹp, độc thân, không nghề nghiệp nhưng lại cực lắm tiền (?). Cũng theo thám thính thì hôm đó em chủ này sẽ ngủ rất say sau buổi chơi đêm hoành tráng cuối tuần tại vũ trường Bốc Lửa.

Qua ánh trăng mờ ảo hắt xiên xiên, phòng khách căn hộ được bài trí thật xa hoa, sang trọng. Sau khi nín thở, lắng tai nghe động tĩnh, em liền triển khai ngay các thao tác nghiệp vụ cơ bản, song vẫn không tìm được thứ em muốn (tiền, vàng, đồ trang sức, điện thoại di động…). Em nhẹ nhàng, rón rén vén rèm phòng ngủ. Phòng ngủ có người, một người... Người này (chắc chắn là em chủ) ngủ rất say… Với một gã chuyên nghiệp như em, cẩn thận không bao giờ thừa, em rút con dao i-nox sáng loáng ra (cho chắc ăn). Tay trái cầm dao, tay phải khoắng. Chả mất nhiều thời gian để em có được thứ em mong muốn: Một bóp đầy tiền cả VND lẫn USD, một điện thoại Mobiado… Bẫm rồi! Chuồn thôi…

Bỗng, đúng lúc ấy, em chủ cựa mình giọng mơ màng: “Chàng hói khổng lồ của em về rồi à?” Như một phản xạ không điều kiện, em lập tức vung con dao sáng loáng lên… Người trên giường tiếp: “Đồ quỷ tham lam, lại không đi tắm đi à. Em hết chịu nổi rồi…”

Trời đất, ông địa ơi! Giờ em mới nhìn kỹ! Chiếc váy ngủ mỏng hơn cánh ve sầu không che được một tòa thiên nhiên đang phập phồng nhăm nhe đốt cháy cả căn phòng… Người đâu mà xinh thế hả trời… Khúc nào ra khúc đấy! Chỗ cần lồi là lồi - chỗ cần lõm là lõm… Trắng - nuột - mướt… Giá mà anh cán bộ có mặt cùng em lúc ấy thì chẹp chẹp...

“Nhanh lên! Đừng bật đèn nha cưng…” Ôi..ôi …Tuân lệnh! Tuân lệnh! Em lao vào nhà tắm. Em cố ý đóng cửa và vô tư xả nước ào ào y như gã hói khổng lồ nào đó. Em hình như là đang trên mây…

Bỗng… tim em như chùng xuống và rơi tõm xuống đáy sâu tột cùng của sợ hãi…Có tiếng khoá cửa phía ngoài phòng tắm…Một giọng nữ cao vang lên lạnh lẽo trong đêm: “A lô, 113 đó phải không…”
Và, thưa cán bộ, giờ thì em đang ở đây…

Nguồn relaxand =))
2009/10/05

Ngày quý nhất trên đời

Posted in by HungNguyen | Edit
Trong một tuần lễ, có hai ngày chúng ta không nên bận tâm nhiều. Với hai ngày này, chúng ta hoàn toàn không phải lo lắng, sợ hãi.

Ngày thứ nhất là Ngày Hôm Qua. Ngày Hôm Qua với tất cả niềm vui,khoảnh khắc thật đẹp và cả những lỗi lầm, lo âu, thiếu sót, cả những tổn thương, nỗi đau...đã mãi mãi trôi qua, vượt khỏi sự kiểm soát, diều khiển của chúng ta. Tất cả tiền bạc trên đời này cũng không thể mua lại hay thay đổi được Ngày Hôm Qua. Chúng ta không thể rút lại được những gì đã làm, không thể thu lại được những gì mình đã nói, vì Ngày Hôm Qua đã mãi mãi trôi đi, đã thuộc về quá khứ. Hãy nhớ về những điều tốt đẹp nhất của ngày hôm qua.

Thêm một ngày mà chúng ta không phải lo lắng nữa, đó là Ngày Mai. Ngày Mai, với tất cả những tiên đoán, những gánh nặng, suy tư, những hứa hẹn. Nhưng tất cả những điều đó vẫn đang ở phía trước. Ngày mai cũng vượt quá khả năng kiểm soát trực tiếp của chúng ta. Mặt Trời của ngày mai rồi cũng sẽ mọc, cho dù nó tỏa sáng khắp nơi hay bị che khuất bởi những đám mây, nhưng chắc chắn Măt Trời sẽ mọc. Chúng ta hãy tin tưởng vào ngày mai.

Chỉ có một ngày khiến chúng ta phải quan tâm, vì nó đang dần trôi qua ngay trước mắt chúng ta, ngay trong tay ta, đó là Ngày Hôm Nay. Bất cứ ai cũng trải qua Ngày Hôm Nay. Đừng để Ngày Hôm Nay trôi qua trong sự nuối tiếc về Ngày Hôm Qua hay trong tâm trạng chờ đợi lo lắng vào Ngày Mai. Hãy đón nhận Ngày Hôm Nay với tất cả nhiệt huyết cuộc sống và tận hưởng trọn vẹn, đón nhận từng phút giây mà Ngày Hôm Nay đang trao tặng cho chúng ta.

Bạn chỉ cần một giây thôi để cảm nhận thời khắc quý giá ngay vào lúc này. Vậy nên, ngay lúc này đây, bạn hãy cảm nhận thời khắc quý giá của Ngày Hôm Nay. Cuộc sống vốn kỳ diệu của bạn sẽ đẹp hơn nhiều.
HTT
2008/04/13

Hạnh Phúc

Posted in by HungNguyen | Edit
Thuở trước, dạo mưa bão lớn, mẹ tôi bệnh phải nằm nhà...
Thuở trước, dạo mưa bão lớn, mẹ tôi bệnh phải nằm nhà, bà biết tôi bán vé số sẽ ế, không có tiền mua gạo...
Tôi về, mẹ bảo: "Còn củ mì, con ăn đi rồi học. Mẹ ăn rồi".
"Con mới ăn..." Tôi nói và tránh nhìn mẹ.
Mẹ con tôi ăn cũng biết người kia nói dối, ấy vậy mà lòng ai cũng dạt dào sung sướng.
Tôi lớn lên có việc làm, miếng ăn có lúc dư, lúc ngon, nhưng mẹ và tôi đều cảm thấy niềm vui không thể dạt dào như xưa.

Phan Đức Nam
2007/10/25

First Love

Posted in by HungNguyen | Edit


Tình yêu đầu tiên của tôi-đó là một câu chuyện tình rất buồn nhưng lại thật sâu sắc và khó quên.Mãi cho đến tận bây giờ,đôi khi bất chợt nhớ lại,tôi lại cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau thật day dứt và khó tả,một nỗi đau mang tên anh và những lúc như thế thì tôi lại càng khẳng định được rằng:tôi vẫn còn yêu anh,rất nhiều....
Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào một ngày mưa phùn cuối tháng 11 trong căn tin trường tôi.Anh học trên tôi 2 lớp,là 1 chàng trai có vẻ ngoài tuy lạnh lùng nhưng lại rất thu hút,tôi không bao giờ có thể quên được ánh mắt buồn sâu lắng vương rất nhiều ưu sầu và trầm tư của anh khi nhìn những hạt mưa rơi tí tách ngoài sân,có lẽ kể từ lần gặp gỡ định mệnh ấy đã cuốn tôi vào vòng xoáy tình yêu với anh,thế là từ đó tôi đã thầm để ý đến anh,có thể nói là bấy cứ lúc nào anh ở đâu là ở nơi đó có sự hiện diện của tôi,mặc dù chỉ là đứng từ xa nhìn anh thôi nhưng với tôi đó lại là một niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ.....Tôi cũng để ý thấy rằng tuy anh rất đẹp trai và nổi bật nhưng anh lại chỉ toàn đi chơi chung và nói chuyện với lũ con trai,không bao giờ thấy anh xuất hiện cùng với "bóng hồng" nào-điều đó cũng đã vô tình tạo cho tôi được một niềm hy vọng nho nhỏ sâu thẳm trong tận đáy lòng.Và rồi vào một ngày đầu tháng 3,tôi đã lấy hết can đảm để viết cho anh một lá thư làm quen,lúc đầu cũng lo lắm chứ,sợ rằng mình sẽ bị từ chối nhưng thôi kệ,đã phóng lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao bây giờ?Và nếu như ngay từ lúc đó anh từ chối kết bạn với tôi thì có lẽ tôi đã không đau khổ như bây giờ,lúc biết được rằng anh đồng ý làm bạn với tôi,thật sự là tôi đã bất ngờ và vui lắm,khởi đầu chỉ là bạn bình thường nhưng tôi cũng đã khấp khởi hy vọng rằng thời gian sẽ vun đắp cho tình cảm của tôi và anh ấy.....Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất đẹp,những lần cùng ngồi trò chuyện với nhau trong căn-tin hay những lần cùng nhau đi bộ về lớp sau những giờ ra chơi đã làm cho tình cảm của tôi dành cho anh ấy ngày càng sâu đậm hơn.Mãi cho đến một ngày tôi mới giật mình nhận ra rằng:tôi đã thật sự yêu anh ấy mất rồi,không phải là vì vẻ bề ngoài bảnh bao của anh ấy nữa mà là vì chính con người thật bên trong,từ tư cách đạo đức và quan niệm lối sống của anh đã làm cho tôi thật sự khâm phục.Mặc dù biết rằng trước đây anh đã từng có bạn gái và vì một lý do không đáng mà 2 người đã chia tay,anh cũng nói thật với tôi rằng cho đến bây giờ anh vẫn không thể quên được cô ấy nhưng tôi đã chấp nhận hết tất cả,yêu mến anh một cách mù quáng và nhiều khi còn làm nhiều chuyện hơi bị ngu ngốc vì anh nữa,trong khi anh thì vẫn cứ dửng dưng và lạnh lùng trước tình cảm của tôi hay nói đúng hơn,anh chỉ luôn xem tôi như 1 người bạn hay nhiều lắm là 1 đứa em gái khờ khạo của mình mà thôi.Tuy tôi không nói ra là tôi thích anh nhưng qua những hành động cử chỉ của tôi làm vì anh,tôi chắc rằng anh hiểu,nhưng tại sao.....anh vẫn im lặng?Vì nghĩ rằng anh hơi khó xử và cần thời gian để suy nghĩ nên tôi đã nhẫn nhịn chờ đợi......Và rồi,cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến,anh chủ động gửi e-mail cho tôi,nhưng không phải là để nói về chuyện của 2 đứa chúng tôi mà là để cho tôi thấy tấm hình của anh và chị AP(người yêu cũ của anh) chụp chung với nhau kèm theo "nhật ký chuyện tình của anh và chị AP" và câu cuối cùng khi chốt lại mọi chuyện anh đã nói rằng:"Trái tim anh sẽ mãi mãi ở bên AP,mãi mãi......".Con tim tôi đau thắt lại và hoàn toàn vỡ tan tành khi đọc xong bức e-mail ấy.Đến lúc đó tôi mới hiểu được rằng,trong lòng anh hoàn toàn không có chỗ dành cho tôi,từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi đơn phương theo đuổi anh và cũng đã ít nhiều ngộ nhận tình cảm của anh dành cho tôi.Yêu đơn phương 1 người thật là 1 điều đau khổ biết chừng nào.Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đã quyết định gởi cho anh 1 lá mail khác để nói thật về tất cả tình cảm mà tôi đã dành cho anh ấy bấy lâu nay kèm theo với 1 câu kết là:"Với em thì tình bạn có thể thăng hoa lên thành tình yêu nhưng còn tình yêu thì không bao giờ có thể giảm xuống là tình bạn đâu anh à,đừng gởi cho em thêm bất kỳ lá mail nào nữa,em không muốn lại 1 lần nữa tan vỡ vì anh như thế này đâu!"Và rồi sau lá mail ấy của tôi...anh đã im lặng....Tôi cũng đã tìm cách tránh mặt anh từ đó,dẫu biết hành động đó của mình là trốn tránh sự thật nhưng tôi tin rằng mình đã làm đúng.Nếu gặp người tôi yêu mến nhưng người đó chỉ mang lại cho tôi toàn khổ đau thì thôi,tôi thà không gặp nữa,làm vậy sẽ tốt cho tôi và anh ấy hơn....Mối tình đầu cay đắng của tôi đã có 1 kết thúc buồn như vậy đó các bạn à!
Anh đến và đi khỏi cuộc sống của tôi nhanh như một cơn gió thoảng,mặc dù tình yêu với anh không được trọn vẹn và chỉ mang đến cho tôi toàn là nước mắt và khổ đau nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên cạnh anh đối với tôi đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất,có quá mâu thuẫn không vậy các bạn?Tôi tin rằng quyết định từ bỏ của mình là đúng,bởi vì càng dấn sâu vào thì tôi sẽ càng đau lòng và tuyệt vọng hơn mà thôi!Dù cho giờ đây chúng tôi đã mỗi người một phương và cũng lâu rồi tôi không gặp anh nữa nhưng tôi vẫn muốn anh biết 1 điều:tôi đã không hối hận khi yêu anh,trước đây,bây giờ và mãi mãi,bởi vì tình yêu là không bao nói đến sự hối hận,cảm ơn anh đã đến và cho tôi biết rằng được yêu thương một người nào đó thật sự là một điều hạnh phúc biết dường nào.Hy vọng rằng ở 1 nơi nào đó trên đất nước Việt Nam này ,anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự cho riêng mình,anh nhé!
2007/06/05

Entry 05/06/2007

Posted in by HungNguyen | Edit
Khách hàng (-): Anh có thể giúp tôi cài đặt chương trình TÌNH YÊU?
Nhân viên kỹ thuật (N.V): Rất sẵn lòng.
- Tôi sẽ phải làm gì?
N.V: Đầu tiên, hãy mở TRÁI TIM. Bạn đã định vị được TRÁI TIM chưa?
- Rồi, nhưng có một số chương trình đang chạy. Có thể cài đặt TÌNH YÊU trong khi chúng đang chạy không?
N.V: Chương trình nào đang chạy vậy?
- Để xem, VẾT THƯƠNG CŨ.EXE, LẠNH LÙNG.EXE, HẬN THÙ.EXE.
N.V: Không sao. TÌNH YÊU sẽ xóa đi VẾT THƯƠNG CŨ.EXE từ hệ điều hành hiện thời của bạn. Có thể nó sẽ lưu lại trong ổ cứng nhưng nó sẽ không thể phá vỡ những chương trình khác. TÌNH YÊU sẽ chạy đè lên LẠNH LÙNG.EXE với một chương trình có tên là THÂN THIỆN.EXE. Tuy nhiên, bạn phải thoát hẳn HẬN THÙ.EXE. Chương trình này sẽ không cho phép chúng ta cài đặt TÌNH YÊU.
- Làm cách nào để thoát?
N.V: Hãy vào Start Menu, khởi động THA THỨ.EXE. Bạn cho chạy chương trình này nhiều lần cho đến khi nào HẬN THÙ bị xóa hoàn toàn.
- TÌNH YÊU đang cài đặt.
N.V: Bạn có thấy thông báo nào không?
- "TÌNH YÊU đã cài đặt xong". Như vậy là xong phải không?
N.V: Vâng, nhưng nhớ là bạn chỉ có một chương trình gốc thôi đấy nhé ! Khi muốn nâng cấp, bạn phải kết nối với những TRÁI TIM khác.
- Ồ, có một thông báo lỗi.
N.V: Thông báo thế nào?
- Lỗi 412 - chương trình không thể chạy vào bên trong.
N.V: Đây là một trong những điều rắc rối khi lập trình. Có nghĩa là chương trình đòi hỏi bạn phải có TÌNH YÊU trong máy của mình trước khi san sẻ nó cho những người khác.
- Vậy tiếp đến tôi phải làm gì?
N.V: Bạn có thể xóa thư mục TỰ CAO?
- Được.
N.V: Tuyệt! Bây giờ hãy click vào những tập tin sau và sao chép chúng vào trong thư mục TRÁI TIM TÔI: THA THỨ.DOC, GIÁ TRỊ.TXT, CHẤP NHẬN.DOC. Hệ thống sẽ đè lên bất cứ tập tin nào chống lại và sau đó nó sẽ tiếp tục vá một số lỗi nhỏ còn sót lại trong chương trình. Như vậy, bạn cần phải xóa bỏ TỰ CAO.EXE từ tất cả các thư mục và làm sạch thùng rác ngay sau khi đã chắc rằng chúng đã hoàn toàn bị xóa và không thể quay trở lại.
- Tôi hiểu rồi. Này, TRÁI TIM đã đầy những tập tin mới. MỈM CƯỜI.MP3 đang chạy trên màn hình, còn THÂN THIỆN.EXE và HÀI LÒNG.EXE đang sao y vào TRÁI TIM. Như vậy đã ổn chưa?
N.V: Đối với những người khác phải mất một lúc lâu, nhưng không sao, mọi chương trình luôn tải xuống đúng thời điểm. À, còn một điều nữa. TÌNH YÊU là một chương trình hoàn toàn miễn phí. Bạn phải chắc là mình sẽ chia sẻ chương trình này cho những người bạn tiếp xúc. Những người đó sẽ chia sẻ nó lại cho những người khác và biết đâu, bạn sẽ nhận được bản nâng cấp mới nhất từ người bạn vừa mới quen.
- Vâng. Xin cám ơn!

P.T (Theo Trans4mind)
2007/05/23

Mưa đầu mùa

Posted in by HungNguyen | Edit

Thành phố dịu lại sau cơn mưa đầu mùa. Đêm nay, con thèm được nghe những tiếng côn trùng rỉ rả kêu sau vườn, tiếng ễnh ương ngoác mồm nơi con suối nhỏ. Xa quê, con đem cả nỗi nhớ vào giấc mơ chưa tròn. Ở nơi ấy, gánh hàng rong của mẹ có bị cơn mưa đêm làm ế ẩm không, mẹ ơi...

Ngày mai, khi môn thi cuối cùng chấm dứt, con sẽ trở về, đón những cơn mưa dầm nơi quê nhà và sẽ thức chờ mẹ trong tiếng gọi nhau của lũ dế sau hè.

2007/05/15

Anh nen lung linh

Posted in by HungNguyen | Edit

Anh nắm chặt tay cô kéo sát vào người. Cô áp má vào lưng anh, nghe rõ từng nhịp thở, tự an ủi mình hãy tận hưởng giây phút hiện tại mà hạnh phúc thêm một ngày. Nhưng thay vì tiếp tục mơ mộng về tổ ấm tương lai, cô lại hình dung lúc này trên chiếc bàn - chỗ hai người vừa rời khỏi- ánh nến vẫn lung linh, anh phục vụ đang nhẹ nhàng dập tắt bằng một hơi thổi mỏng, thế là còn lại một vũng sáp lếch nhếch biến màu với chiếc tim cụt lủn cháy đen. Cuối cùng anh phục vụ lẳng lặng dẹp nó đi như người ra thu dọn sân khấu sau buổi biểu diễn.

Sẽ có nhà mới thật ha anh?

- Ừ. Đó là điều anh hứa với em.

Cô thấy hạnh phúc lan tỏa quanh mình. Tựa vào vai anh, nhìn mê man ánh nến âm ấm sáng bên hai tách trà vơi khói, hình dung một ngôi nhà xinh xắn, có vườn hoa, luống cỏ, chiếc xích đu cho trẻ con, những căn phòng ngăn nắp và ấm cúng, gian bếp tiện nghi, và không gian riêng của hai người...

- Bao lâu nữa hả anh?

- Vài năm.

- Là bao lâu?

- Đợi anh đi hết chuyến công tác này rồi tính tiếp.

- Vậy là lâu lắm... - cô ngồi thẳng lên, giọng buồn buồn.

- Không lâu đâu. Anh đã có kế hoạch, nhưng nói trước bước không qua, từ từ rồi em sẽ biết.

- Em muốn biết ngay bây giờ! – cô lay lay cánh tay anh, giọng vòi vĩnh.

Anh đưa hai ngón tay khẩy khẩy vành tai cô như nựng yêu, lắc lắc đầu theo cái kiểu người lớn hay làm khi từ chối trẻ con một chuyện mà ở tuổi nó không được phép tìm hiểu. Cô đành ngồi im lặng, lại nhìn vào đốm lửa đang động đậy rất khẽ trong cái lồng chật chội.

Trời im gió. Mà đêm mát rượi. Có lẽ nhờ cơn mưa ban chiều. Anh phục vụ mang bình trà nóng đến và cất chiếc bình đã nguội. Còn nhiều bàn trống trong sân vườn và không gian rất tĩnh, nghe cả tiếng nước róc rách ở hòn non bộ đằng xa. Cô mơ màng:

- Mình cũng làm một hòn non bộ trong sân nhà hén anh?

- Ừ. Chuyện trang trí giao cho em.

Cô cười hếch mũi:

- Nhưng tốn kém lắm à nha!

- Cho nên anh phải tận dụng mọi cơ hội để kiếm tiền.

Cô đâm lo:

- Những cơ hội đó chẳng có “vấn đề” gì phải không anh?

Anh lại khẩy vành tai cô, cười cợt:

- Em nghĩ lẩn thẩn gì vậy?

Cô lắc đầu. Nụ cười anh ngắn lại, và tan nhanh. Anh cho ít đường vào tách trà, khuấy đều. Chiếc muỗng bé xíu chạm vào tách nhỏ nhẹ, nhưng không hiểu sao cái âm thanh thường tình gần trong bàn tay anh lại kéo ngược thời gian về những ngày xa xôi nào đó. Thoáng chốc, mắt anh nheo lại rồi căng dài, lời nói rớt ra như từng hòn đá lởm chởm cố tình găm vào mặt nước:

- Tuổi thơ của anh đã quá vất vả, anh chứng kiến cảnh chạy bữa ăn mỗi ngày, ba mẹ mất hạnh phúc vào những lúc túng quẫn, chiếc nhẫn cưới cũng mang đi cầm cố... Tụi mình nhất định không bao giờ lặp lại tình cảnh đó, cho nên mình cần có thêm thời gian để chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo.

Cô nhìn anh, nghe anh, yêu anh đến phát khóc vì thấy mình nhu nhược - không thể nằng nặc đòi kết hôn như một cô gái tầm thường, càng không có can đảm dứt khoát một cuộc tình mà cô nghĩ là duy nhất. Rồi cô cúi mặt thở ra, không thể diễn tả hết với anh những mòn mỏi đợi chờ. Nó không đủ sức bùng lên một cái gì cụ thể, chỉ vướng vất lâm râm như hơi ẩm từ cơn mưa ban chiều còn đọng quanh những viên sỏi be bé dưới chân cô chờ bốc hơi; hoặc nửa mờ nửa tỏ như ngọn nến đang loay hoay trong chiếc lồng con con chờ cạn sáp. Mà có lẽ nó sắp cháy cạn rồi. Có lẽ trước khi đốm lửa tắt thì anh phục vụ đã thay một ngọn nến mới. Có lẽ thế, cô không chắc được và cũng không muốn chứng kiến nên đã đứng lên:

- Đi thôi, anh!

- Còn sớm mà!

- Em muốn dạo phố một vòng.

- Phố phường ồn ào bụi khói, có gì hay! Ở đây rất tốt, anh chỉ muốn ngồi thêm một chút, rồi về luôn.

Cô ngồi xuống, dằn dỗi:

- Sao anh chẳng bao giờ chiều em chút nào!?

Anh ngửa đầu ra sau ghế, nói như ngáp:

- Lần khác anh sẽ theo ý em, còn bây giờ anh mệt mỏi lắm...

Cô quên ngay chút hờn giận vừa thoáng qua, nhìn anh thật gần:

- Anh không khỏe ha anh?

- Ờ... Nhưng không sao.

Anh đan những ngón tay ấm áp vào bàn tay cô, siết nhẹ như trấn an, và thinh lặng. Đó là những ngón tay rắn chắc luôn cho cô cảm giác an toàn ngay cả những lúc như thế này – anh không chìu theo ý cô.

Cô lại thinh nín cúi nhìn ngọn nến, còn anh thì ngước lên mái ngói cao cao. Anh nghĩ gì? Cô cố gắng đoán mà không ngó anh: một ngôi nhà mới, một vị trí mới trong cơ quan, những chuyện rắc rối cần giải quyết, một mối quan hệ cho anh thăng tiến, một cơ hội để đổi đời, hay chẳng nghĩ gì cả? Anh chỉ muốn thư giãn trong một buổi tối như thế này. Vậy thôi? Cô không đoán ra nổi, dù cô vẫn tin rằng mình rất hiểu anh - một người độc tài mọi lúc mọi nơi và với mọi người không ngoại trừ cô.

- Anh là người cứng ngắc và tham lam! - Cô bất chợt ngẩng nhìn anh, đay nghiến bằng giọng yếu ớt.

Anh rời mắt khỏi mái ngói, quay nhìn cô dịu dàng, nhoẻn một nụ cười cầu hòa, rồi anh vén lọn tóc qua vành tai cô, đặt lên má một nụ hôn dịu dàng. Thái độ ấy khác rất xa những lần anh xăm xăm chở cô đến nhà bạn bè hay người thân của anh mà không hề cho biết trước. Càng không giống cái hôm lễ tình nhân anh đem cô vô siêu thị bảo thích gì cứ chọn đúng lúc cô chỉ muốn đi hóng gió bên sông. Thì anh độc đoán thật, nhưng cô yêu anh! Không có lời can gián nào hay một tình cảm mới mẻ nào có thể lay chuyển được sự chờ đợi phẳng lặng của cô trong suốt mười ba năm.

Cô gợi chuyện:

- Anh còn nhớ Mai Nhi mà có lần em với anh đến nhà mừng tân gia không?

- Ờ... - anh ngẫm nghĩ chiếu lệ như biết chắc không thể nhớ nổi một gương mặt thoáng qua của bảy tám năm về trước.

- Nó mới sinh con thứ hai.

Anh không đáp lại dù vẫn tỏ vẻ lắng nghe. Cô nói một mạch:

- Hôm qua em mới đi thăm. Nó giỏi thật, vậy là có trai có gái đầy đủ. Con bé trông lanh lợi lắm, mắt đen lay láy, chỉ có cái miệng là rộng hoạch giống Mai Nhi, à à..., mà còn có cái mụt ruồi ăn hàng y chang mẹ nó nữa chứ! Em thử bế và nó rất dễ chịu, không khóc ré lên như hồi em đến thăm thằng anh nó. Í, anh biết không, thằng nhóc đầu lòng của Mai Nhi cũng chín tuổi rồi, mau ghê anh há! Nó cứ ngồi suốt bên cạnh em bé mà giành đưa nôi.

Cô liến thoắng như vẫn thường kể anh nghe mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống quanh cô, nhưng anh không thể không nghi ngờ rằng cô muốn ám chỉ một điều gì, cái điều mà anh chẳng mong xảy đến làm ngưng đọng những dự tính to lớn của mình. Một lần thoáng nhìn thấy cái màn hình vi tính của cô dán nhặng nhị những stickers, anh bật cười: “Trời ơi, sao mà sến thế này!” Cô hít hà giải thích: “Vừa làm việc vừa nhìn tụi nó sẽ thấy thoải mái hơn.” Lúc ấy anh mới ngắm kỹ. Đó là những stickers toàn in hình các bé con, có đủ kiểu như một bộ sưu tập: bé ôm bình sữa, bé tập nói, vẫy tay, cười toe với mèo con, bé khóc tung tóe nước mắt, bé bò lê trên sàn... Và anh không bao giờ bình phẩm gì về những stickers ấy nữa.

Anh rất thích nghĩ và nói về những kế hoạch. Thông thường là chuyện làm ăn. Sẽ có một công ty gì đó - nhiều loại quá cô không nhớ hết – anh và cô cùng điều hành. Vài lần lãng mạn hơn, anh bàn tính hai người sẽ đi đâu trong tuần trăng mật. Đầu tiên anh đề nghị đi Huế, một năm sau nhắc lại thì đổi ý nên đi Hà Nội sẵn giới thiệu cô với họ hàng, hai năm sau nữa anh ước đi xa hơn, sang Trung Quốc hay Thái Lan, bẵng một thời gian rồi anh lại dự tính đi Đà Lạt như bao nhiêu đôi khác, nhưng cô bảo thích biển, anh cười dễ dãi “cũng được”. Nhiều năm nên những kế hoạch cũng biến chuyển nhiều màu lắm sắc. Chúng vụt hiện như những đốm sáng giữa vòm trời đêm, thứ ánh sáng của sao băng lóe lên huyễn hoặc rồi tan đẫm vào không trung vắng lạnh mà cứ khiến người ta mơ màng với những dư âm.

Gần đây anh thôi nói về công việc hay tuần trăng mật mà vẽ ra một ngôi nhà mơ ước. Cô rất vui, thấy mọi sự đều tốt đẹp, ít nhất là một bức tranh hư ảo để cùng anh đứng xa xa thưởng thức, và hy vọng. Mà hy vọng thì cũng có thể nuôi nấng một tình yêu lắm chứ!

... Khách đã lấp kín những chiếc bàn trống từ lúc nào. Những đôi tình nhân thầm thì bên ánh nến, những nụ cười hạnh phúc và ánh mắt lúng liếng thương yêu. Cô nhìn khắp một lượt, buột miệng:

- Họ trẻ quá!

- Em nói như một bà cụ – anh cũng buột miệng.

Cô chép đôi môi khô ran rát:

- Thì hai đứa mình
Anh lặng thinh. Giọng cô giễu cợt:

- Không biết em có còn kịp sinh con và lo lắng cho nó tới tuổi trưởng thành hay không. Mà tới chừng có con, đưa nó đến trường không chừng người ta lại tưởng là hai bà cháu, hay là phải chống gậy đi họp phụ huynh... Thiệt mắc cười!

Và cô cười thật. Ngấn nước đọng quanh mí mắt, nấn ná một chút rồi rỉ ra từng giọt nóng hổi. Anh bần thần rút cái khăn tay trong túi đưa lên mặt cô nhưng cô quay đi, tiếng nói đùng đục:

- Sao kỳ vầy nè? Em đâu có khóc...

Cô vẫn cười, cái cười ướt đẫm và mặn chát. Và anh vẫn lặng re, một khoảng lặng đóng băng giữa hai tách trà đã nguội. Hương trà còn váng vất trên nắp bình, len lỏi vào gió, bay là đà như một tình yêu có thật đã chảy qua quãng tuổi đẹp nhất của hai người, và còn tiếp tục dòng chảy của nó với niềm tin dửng dưng là sẽ đổ vào biển như hàng tỉ mạch nước khác, nhưng biển ở đâu thì chưa thể thấy được, dòng chảy vẫn chuyển động không biết tháng biết ngày.

Trên bàn, đốm lửa yếu ớt còn sống dù gió bắt đầu thổi vi vút qua mái ngói, xao xác những khóm lan chi và tiểu muội. Thật dễ hiểu và dễ thấy là ánh nến được che chở bởi cái lồng cứng cáp. Anh phục vụ có vẻ đang trông chừng để sẵn sàng bước tới thay một búp nến mới, và cô dứt khoát đứng lên:

- Mình về thôi, anh!

Lần này thì anh chiều cô. Chiếc xe máy trôi chầm chậm trên con đường quen thuộc, qua những bãi đất trống hoác dọc bờ sông vừa giải tỏa các khu nhà ổ chuột. Gạch đá vụn vỡ lam nham. Đám cọc gỗ đen đủi từ mép nước đâm vào khoảng không chơ vơ như tiếng kêu cứu của những linh hồn không siêu thoát.

- Rồi nơi này sẽ biến thành công viên. Anh cũng muốn có một ngôi nhà gần công viên, anh nói như hát.

Anh nắm chặt tay cô kéo sát vào người. Cô áp má vào lưng anh, nghe rõ từng nhịp thở, tự an ủi mình hãy tận hưởng giây phút hiện tại mà hạnh phúc thêm một ngày. Nhưng thay vì tiếp tục mơ mộng về tổ ấm tương lai, cô lại hình dung lúc này trên chiếc bàn - chỗ hai người vừa rời khỏi- ánh nến vẫn lung linh, anh phục vụ đang nhẹ nhàng dập tắt bằng một hơi thổi mỏng, thế là còn lại một vũng sáp lếch nhếch biến màu với chiếc tim cụt lủn cháy đen. Cuối cùng anh phục vụ lẳng lặng dẹp nó đi như người ra thu dọn sân khấu sau buổi biểu diễn.